06/06/2026
CƠN ÁC MỘNG GIỮA BAN NGÀY...
Sáng nay, tôi giật mình tỉnh giấc vì tiếng khóc nức nở của con gái. Con bé cuộn tròn trong vòng tay mẹ, mặt đầm đìa nước vì một cơn ác mộng: Con mơ thấy mình bị bỏ rơi.
Ôm con thật chặt, vuốt ve mái tóc tơi tả, tôi thì thầm: "Mẹ ở đây rồi, bình an rồi, chỉ là một giấc mơ thôi con..."
Tiếng khóc nhỏ dần, con chìm lại vào giấc ngủ ngoan. Nhưng trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, tim tôi bỗng thắt lại.
Trẻ con khóc vì ác mộng trong giấc ngủ. Còn người lớn chúng ta? Có bao nhiêu người đang lặng lẽ khóc trong chính "cơn ác mộng" giữa ban ngày?
Là những người đang quay cuồng, kiệt sức trong áp lực cơm áo, nợ nần. Là những gia đình đang vỡ vụn, người thân sống cạnh nhau nhưng ánh mắt xa lạ như người dưng. Là những người trẻ chông chênh, trượt dài trong sự vô cảm, không biết cuộc đời mình sẽ trôi về đâu, cảm thấy bị cả thế giới bỏ rơi...
Nỗi đau ấy là chân thật. Sự sợ hãi ấy là chân thật. Khác chăng là, người lớn không dám gào khóc để được dỗ dành. Họ giấu nhẹm sự run rẩy vào trong áo vest, vào những nụ cười gượng gạo, và tiếp tục lầm lũi bước đi trong giấc mơ đầy sợ hãi của chính mình.
Họ khao khát đến tột cùng có một ai đó đủ vững chãi, ôm lấy họ và nói: "Đừng sợ, tỉnh dậy đi, có tôi ở đây rồi!"
Thế giới ngoài kia không thiếu người thông minh, không thiếu những triết lý đúng sai. Thứ mà cuộc đời này đang khát khao nhất là Sự Bảo Vệ và Tình Yêu Thương Vô Điều Kiện.
Nếu bạn đang may mắn có được sự bình an, xin đừng chỉ sống để vun vén cho riêng mình. Hãy rèn luyện trái tim và trí tuệ của mình cho đủ lớn. Hãy trở thành một chiếc mỏ neo, một vùng an toàn, một ngọn hải đăng cho những người xung quanh.
Bởi vì tận cùng của yêu thương không phải là ngồi xuống và cùng nhau khóc trong ác mộng. Tận cùng của yêu thương là đủ vững chãi và tĩnh tại để đánh thức người khác khỏi cơn mê.
Cre: cô Bùi Thu Hiền