06/06/2026
Trân trọng cảm ơn Art Nation đã đưa tin và có bài phỏng vấn vô cùng chất lượng về triển lãm ra mắt của futile devices. Đây cũng là một cơ hội để nhóm kể thêm về câu chuyện của các tác phẩm và thực hành của các nghệ sĩ, kỹ sư và giám tuyển của nhóm. Hy vọng các triển lãm tiếp theo vẫn sẽ nhận được sự ủng hộ đông đảo từ cộng đồng ❤
[Link bài viết bên dưới phần bình luận]
"Phương pháp DIY vốn tồn tại từ giữa những năm 70, trong phong trào punk tại Mỹ và Anh, gắn liền với tinh thần chống chủ nghĩa tiêu dùng. Còn ở Việt Nam vào những năm tháng chiến tranh, khi vật chất còn thiếu thốn, phương pháp này đã tồn tại như một cách để sinh tồn với tên gọi “bricolage”. Hà Châu Bảo Nhi giải thích: “[Thuật ngữ ấy] trong tiếng Việt có nghĩa là ‘tự làm’, được nhà nhân học Claude Lévi-Strauss giới thiệu trong cuốn ‘The Savage Mind’ vào năm 1962. Ông đối lập ‘bricoleur’ với ‘engineer’: engineer lên kế hoạch trước, thu thập đúng nguyên liệu và công cụ cho nhiệm vụ cụ thể. Còn bricoleur thì xoay xở với bất cứ gì trong tầm tay, ghép những thứ có sẵn lại theo cách mới.” Bây giờ, thực hành này tồn tại rõ ràng nhất ở chợ Nhật Tảo ở Thành phố Hồ Chí Minh hay những xe đẩy, gian hàng sửa chữa đồng hồ nhập khẩu, nồi cơm điện cũ nhập từ Nhật chẳng hạn bởi vì “hầu hết người Việt, đặc biệt là các thế hệ trước, khi thiếu thốn đủ đường đều làm bricolage […]”."
"Tại Futile Devices, các tác phẩm là sự “tinh” trong công nghệ. “Tinh” không phải là “tinh thông” mà là “tinh gọn”, “tinh giản” các chức năng phụ tồn tại một cách thừa thải bên trong các thiết bị công nghệ hiện đại. Gia Khang cho rằng tính tinh tế của công nghệ vốn phải được ưu tiên giờ đây không còn nữa, dẫn đến sự hao tốn tài nguyên và môi trường: “Đây là điều mình rất là nhớ về […] thuở thập niên 90 – đầu 2000, khi công nghệ mang rất nhiều niềm vui, sự tò mò và khao khát được ‘làm’ công nghệ”. Sự tinh gọn đó, ta có thể thấy ở đồ chơi và giữa chúng với các tác phẩm, lại có một điểm chung: sự giới hạn về tính năng. Qua đó, các tác phẩm có thể tập trung vào việc tạo cảm giác gắn kết ký ức sâu sắc với người xem. Trong trưng bày, “món đồ chơi” cuối cùng là tác phẩm “MCG+01-02-015” của Hà Châu Bảo Nhi – một tập hợp những hình dạng ngôi sao sáng trắng rải rác và xa nhau."