27/08/2026
CÓ NHỮNG QUÁN SANG LẠI KHÔNG PHẢI VÌ LỖ.
- Quán vẫn đông. Doanh thu vẫn có.
- Nhưng chủ vẫn quyết định sang.
Người ngoài nhìn vào thường hỏi: “Quán đang bán được vậy, sao lại sang?”
Làm quán rồi mới hiểu.
- Có một kiểu quán "không lỗ tiền, nhưng lại “lỗ” người chủ."
- Sáng 5–6 giờ đã có mặt.
- Nhân viên nghỉ → chủ thế.
- Thu ngân thiếu → chủ đứng.
- Khách phàn nàn → chủ xử lý.
- Nhà cung cấp giao trễ → chủ gọi.
- Máy hư → chủ lo.
- Tối đóng cửa, kiểm tiền xong mới được về.Ngày mai lại tiếp tục.
Một tháng quán lời 20 triệu nghe có vẻ ổn.
Nhưng nếu để có 20 triệu đó, hai vợ chồng phải đứng quán 12–14 tiếng mỗi ngày, gần như không có ngày nghỉ... thì thử hỏi:
20 triệu đó là lợi nhuận của quán, hay bao gồm cả tiền lương của hai người chủ đang làm việc toàn thời gian?
- Nếu thuê một quản lý.
- Thêm người thay hai vợ chồng.
- Tính đủ chi phí để quán vẫn chạy mà chủ không có mặt... quán còn lời bao nhiêu?
Đây là thứ tôi nghĩ rất nhiều người chỉ nhận ra sau vài năm mở quán:
- Mình mở quán vì muốn có một công việc kinh doanh. Nhưng cuối cùng lại tạo ra cho mình **một công việc không có ngày nghỉ.
- Không phải quán như vậy là thất bại. Có người thích đứng quán mỗi ngày và sống rất vui với nó.
Nhưng cũng có người đến một lúc nhận ra:
- Tiền vẫn kiếm được, nhưng đây không còn là cuộc sống mình muốn nữa.
Và họ sang quán. Không phải vì ế. Không phải vì hết tiền. Cũng chẳng phải cứ thấy bảng “SANG QUÁN” là phía sau có một câu chuyện thất bại.
Đôi khi người ta chỉ ko thích làm nữa 1 mô hình , chỉ kiếm được tiền khi chính mình có mặt ở đó.
Nên trước khi hỏi một quán: “Mỗi tháng lời bao nhiêu?”
Tôi nghĩ nên hỏi thêm: “Để có số tiền đó, người chủ phải đánh đổi bao nhiêu thời gian của mình?”
Bởi một quán kiếm được tiền là một chuyện.
Một quán vừa kiếm được tiền, vừa có thể vận hành mà không nuốt hết cuộc sống của người chủ… lại là một câu chuyện khác.